Monday, Feb 06th

Last update:04:12:27 AM GMT

You are here: Tài nguyên Các loại tảo Tảo độc

Tảo độc

Chắc chắn chúng ta đã từng nghe đến sự kiện “red tide”. Tiếng anh chữ này có nghĩa là đỏ, hoặc nước mặt biển biến sang màu nâu bởi hiện tượng bùng phát của một số loại tảo. 
Thông thường hiện tượng này là do một số tảo độc tạo ra, tuy nhiên không phải lúc nào cũng vậy. Khi đi trên tàu, chúng ta thường quan sát thấy các chấm đỏ khuấy trộn trong nước. Các chấm này là loại  Noctiluca, với kích cỡ khoảng 1 millimeter. Đây không phải là tảo như chúng ta lầm tưởng mà thuộc loại sinh vật đơn bào. Chúng không có diệp lục tố và ăn các loại vi tảo. 

Khi bị mất thăng bằng trong môi trường, chúng phát ra ánh sáng xanh. Noctiluca là nguyên nhân khiến mặt biển sáng lên. Sự kiện này cũng được tạo ra bởi một số tảo độc. 
Không ai cảm thấy khó chịu với các loại nấm độc trong rừng. Chúng là một yếu tố tự nhiên và có sẵn trong thiên nhiên. Tảo độc bùng phát tại vùng Skagerrak lại là sự kiện khiến dư luận chú ý. Năm 1988 tảo Chrysochromulina polylepis bùng phát dọc theo bờ biển vùng bắc Âu và báo chí đã diễn tả là sự bùng phát và hoành hành của tảo độc. Tảo lan vào các vùng nuôi cá hồi và đi đến đâu cá chết đến đó. Ngay cả cá loài động vật sống ven biển cùng bị trúng độc và chết. Tảo đỏ do ảnh hưởng này cũng mất hẳn màu đỏ. Chrysochromulina sản xuất ra loại độc tố cực mạnh. Chất độc này có ảnh hưởng đến người tắm biển hay không, điều này người ta chưa xác định được vào thời điểm đó. 
Kể từ khi có nhiều hệ thống nuôi cá hồi ven biển, chúng ta thường nghe về tảo độc hơn. Trước đó các nhà sinh vật biển thường không chú ý đến chúng, cho dù họ đã biết về chúng trước đó. Kể từ thời điểm năm 1988, người ta mới chú ý là loại Chrysochromulina và các đại diện của chúng có thể sản xuất ra độc tố. 

Trong biển có hàng trăm loại tảo li ti và chúng ta phải lưu ý một số loại trong đó sẽ trở thành tảo độc khi môi trường phát triển thích hợp. Một số loại tảo theo nước dùng cân bằng trọng lượng của tàu bè lây lan khắp thế giới, khi tàu cặp bến và lượng nước này được bơm ra ngoài. 

Loại tảo có đuôi như Gyrodinium Aureolum có thể lây nhiễm bằng cách này vì trước năm 1966 người ta không thấy loại tảo này xuất hiện tại Âu Châu. Ngày nay thì ngược lại, người ta rất thường thấy chúng tại các bờ biển châu lục này. Khi mật độ của chúng tăng lên trên 1 triệu tế bào / lít nước biển, người ta thường quan sát thấy hiện tượng cá biển chết hàng loạt. Hiện tượng này thường thấy ngoài biển khơi, đặc biệt nơi các nguồn nước từ nhiều phía giao nhau. 




Dinophysis acuminata là loại tảo có đuôi rất nhỏ. Chỉ với vài tế bào chúng sẽ làm sò ốc biến trở nên độc hại. Sò ốc ăn loại tảo này chung với các phiêu sinh trong biển. Chúng lưu trữ độc tố trong cơ thể mà không bị ảnh hưởng. Khi chúng ta ăn các loại sò ốc có chứa độc tố chúng ta sẽ bi đau bụng , tiêu chảy. Hiện tượng này là Diarrhetic mussel poisoning, rất may độc tố này không gây chết người. 



Alexandrium, tên cũ  Gonyaulax là một  loài tảo độc và chúng gây tình trạng trúng độc nặng hơn, Paralytic mussel poisoning. Độc tố có thể làm tê liệt cơ bắp và dẫn đến chết khi cơ hô hấp cũng bị trúng độc. Bệnh nhân cần phải được hô hấp nhân tạo lập tức . Tại Đức loại tảo này thường xuất hiện , tuy nhiên chúng không có điều kiện bùng phát. Tại Đan Mạch, Lumfjord và trong các sông rạch tại Hà Lan, người ta đã tìm thấy độc tố này trong sò ốc. Vì vậy, với điều kiện phát triển thuận tiện chúng ta cũng phải tính đến việc chất độc  sẽ xuất hiện trong sò ốc tại Đức. 



Dinoflagellate : Gonyaulax
Với các loại tảo độc đề cập trên, đặc tính chung là chúng thường bùng phát ngoài biển khơi, nơi các nguồn nước mùa hè trộn lẫn. Nước ô nhiễm thải ra từ sông không phải là nguyên nhân khiến chúng phát triển mạnh. Ngoài ra chúng cũng không phát triển được tại  các vùng nước đục và bị giao động mạnh